Vì sao phụ nữ nên có một căn bếp của riêng mình?

Vì sao phụ nữ nên có một căn bếp riêng của mình

Bởi vì đàn ông, bạn bè, hay bất kỳ ai đều có thể phản bội.
Riêng căn bếp thì không!

Đùa thôi!
Thực ra, hàng ngày, phần lớn chúng ta đều quan tâm đến quá nhiều thứ không đáng phải quan tâm. Bị chi phối cảm xúc bởi những điều không đáng, những người không quen, những chuyện vốn không cần bận tâm, nghĩ ngợi. Cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều mệt mỏi như thế. Nếu bạn tìm thấy niềm vui ở một nơi nào đó, mà bạn không cần âu lo, có thể tập trung hết mức vào những điều nhỏ nhặt, khiến bạn vui vẻ, ít nhất là ngay lúc đó… Thì căn bếp, và việc nấu nướng, là một lựa chọn rất thú vị.

Tôi bắt đầu được mẹ cho phép nấu ăn cho cả gia đình vào năm lớp 7. Hồi đó, mẹ mỗi ngày đều đạp xe sang xưởng của bố để nấu cơm cho các chú thợ. Tôi đi học về, là tự đi chợ. Với mươi mười lăm nghìn mẹ phát cho mỗi bữa, tự biên tự diễn những món ăn đơn giản cho gia đình. Hồi đó, mọi thứ đều không quá đắt đỏ. Thậm chí, với số tiền mẹ cho, tôi còn có thể đi chợ mà vẫn dư ra một chút.

Sau này, khi trưởng thành, lúc yêu đương, tôi đều muốn tự tay vào bếp, làm bánh, nấu ăn cho người yêu mình.

Hồi còn trẻ, tôi ảo tưởng rằng, điều đó hẳn sẽ làm người ta cảm động lắm. Bây giờ, khi đã hiểu hơn về sự đời, cũng hiểu hơn về tình cảm giữa con người với nhau, tôi biết được rằng, sự cảm động không đến từ món ăn. Nó xuất phát luôn luôn từ tình cảm.

Một món ăn dù bạn bỏ nhiều tâm sức ra làm, chuẩn bị công phu biết bao nhiêu, người không yêu thương bạn, chắc chắn sẽ không cảm thấy cảm động khi nhận nó. Đôi khi, họ còn thấy phiền hà…

Nhưng nếu người nhận món ăn bạn nấu, có tình cảm dành cho bạn, thì bạn nấu dở cỡ nào, người ấy cũng cảm thấy nó ý nghĩa, nó đáng giá!

Vậy nên, khi bắt tay vào nấu một món ăn, giờ đây, tôi đã không làm “vì người khác” nữa rồi. Không còn suy nghĩ như những cô gái mười tám đôi mươi, vừa làm cái bánh vừa nghĩ “anh ấy” sẽ cảm động rơi nước mắt. Giờ đây, tôi nấu ăn, làm bánh, làm tất cả những thứ trong căn bếp của mình, vì tôi thích nó! Chỉ vì tôi thích làm mà thôi.

Tất nhiên, vì yêu thích, nên tôi đặt tình cảm của mình vào trong từng khâu chuẩn bị nhỏ nhất. Lấy đó là niềm vui cho chính mình. Tôi không vì mong muốn ai cảm động mà làm bếp nữa. Cảm động hay không, vốn ở lòng họ có hướng về mình hay không cơ mà.

Người ta chỉ thấy những điều người ta muốn thấy. Tình yêu của bạn đong đầy, nhưng người nhìn bạn như bát nước đổ đi, thì tình yêu ấy xem chừng cũng trong suốt như không khí, chẳng có hình dạng gì.

Rốt cuộc, làm việc mình yêu thích, khiến cho mình vui vẻ, luôn luôn và mãi mãi nên là điểm xuất phát khi bạn bắt đầu bất cứ điều gì trên đường đời.

Vì tình yêu dành cho chính việc mình làm và cho chính mình ( chưa cần cho ai cả ) bạn sẽ tận hưởng sự ngọt ngào của thành quả mà bạn gieo trồng.

Dạo này, mỗi đêm, khi chồng con say giấc nồng, tôi đều không ngủ được, lọ mọ xuống bếp. Hôm thì làm cái này, hôm thì làm cái nọ. Đồ ăn ngọt, mặn, ăn vặt, món này chưa hết, tôi đã làm món khác. Chất đầy trong tủ lạnh. Các con tôi và chồng đều không thể “ăn kịp” tốc độ làm của tôi. Nhà thì ít người, mà ngày nào cũng làm. Nhưng mọi người đều thấy, tôi cứ vui là được.

Giữa trăm nghìn nỗi lo toan cần phải vui vén, bếp là không gian khiến cho người ta dễ dàng có thể sống chậm lại.

Khi làm một chiếc bánh, nếu bạn vội vã ở một khâu, có thể bạn sẽ làm hỏng cả một quy trình.

Bếp dạy cho tôi nhiều điều, vào bếp cứ như đi thiền vậy. Tôi chậm rãi sắp xếp mọi thứ trong đầu tôi, trong cuộc đời tôi, như cái cách tôi chậm rãi nhào bột, tỉ mỉ vẽ từng chút xíu một chiếc lá, bông hoa trên bánh mà tôi làm ra vậy!

Chuyện bếp núc trước nay, vốn luôn là ám ảnh của phụ nữ. Ngày ngày lo đủ thứ chuyện nhà, lại sấp mặt lo cơm ngày mấy bữa. Nghĩ tới việc “tối nay ăn gì” thôi đã đủ mệt mỏi rồi. Một số người thấy vào bếp thật phiền. Nhưng nếu bạn tìm được niềm vui trong bếp nhỏ. Bạn sẽ tạo ra được thế giới của riêng mình. Ở thế giới đó, bạn toàn quyền với nó, làm cho mình vui, và ngay cả bạn có làm hỏng một thứ gì đi chăng nữa, cũng không sao cả. Vì không gian đó thuộc về bạn, bạn có quyền sai và có thể sửa. Cuối cùng thì cảm giác hân hoan khi hoàn thiện được món ăn mà mình tỉ mỉ chuẩn bị, là cảm giác tuyệt vời nhất mà chẳng cần cho ai, và chẳng cần lời ngợi khen nào cả. Đó chính là thoả mãn chính mình.

Đừng so sánh bản thân bạn với bất kỳ ai.
Núi cao còn có núi cao hơn.
Bạn làm ra một chiếc bánh dù xấu xí, cũng là bánh chính tay bạn làm. Ý nghĩa nằm ở việc bạn làm và thời gian bạn dành cho công việc đó.

Thế nên hãy cứ vui đi, dù bạn có như thế nào, đừng so sánh chiếc bánh của bạn với chiếc bánh của đầu bếp đại tài. Cũng giống như đừng so sánh bạn với biết bao người ngoài kia, đẹp xinh, giỏi giang hay thành đạt.

Được là chính mình đôi khi đã là một ân huệ trời ban rồi!

Đừng làm một điều vì nghĩ rằng ai đó sẽ vui,
Hãy làm vì bạn sẽ vui trước đã.

Tất nhiên làm cho ai đó vui vẻ, hạnh phúc là điều rất nên làm. Nhưng nếu bạn làm vì “kỳ vọng” rằng người đó sẽ vì điều bạn làm mà hân hoan, nếu chẳng may cảm xúc của người ấy đi ngược lại với kỳ vọng mà bạn trông đợi, bạn sẽ rất đau khổ.

Vậy nên, vì người cũng được, nhưng trước hết phải vì mình.
Vì cảm xúc của người mình không thể điều khiển.
Nhưng cảm xúc của mình, mình có thể tự làm chủ.
Làm một món ăn, đầu tiên mình thấy vui.
Nếu người ăn thấy vui thì là niềm vui nhân đôi, nhân ba.
Nhưng nếu người ta thấy chán, thì bạn cũng đừng buồn. Vì bạn đã có “cái được” trước đó rồi, đó là được vui khi vào bếp!

Lan man thế thôi, các con ngủ rồi, mình đi làm bánh tiếp đây. Để mọi nỗi lo toan đè nén đẩy vào nhào như nhào bột, xả stress lắm đấy! 😘

Thế gian này, chẳng mong làm được điều phi thường, sống chỉ mong được làm điều bình thường là đủ đầy hạnh phúc!

Gào

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *